Đời không như là mơ Nhiều tháng sau đó thỉnh thoảng hai người học vẫn chia sẻ ân ái trong điều kiện sẵn có. Nhưng đối với Yến Hương, cô không bằng lòng kéo dài tình trạng "Già nhân ngãi non vợ chồng" tạm bợ nàu mà muốn chính thức xây dựng mái ấm gia đình với người mình yêu. Một buổi của ngày nghỉ cuối tuần khi cha mẹ đã đi ngủ trưa, Yến Hương pha sẵn hai tách cà phê rồi rủ Bảo Lâm ra ngoài sân hóng gió. Bảo Lâm biết Yến Hương định nói điều gì đó với mình, anh hổi hộp:
- Em định nói với anh điều gì phải không?
Yến Hương cười thật tươi vàođề luôn:
- Công nhận anh hiểu ý em ghê. Em muốn anh thưa với ba mẹ chuyện của mình, xin ba mẹ cho mình chính thức lấy nhau. Em không muốn sông như thế này mãi.
Ở đời nghĩ cũng thật kỳ! Khi chưa sở hữu được người con gái,anh con trai háo hức và nôn nóng như lửa đốt. Thế mà giờ đây...! Không phải là Bảo Lâm không yêu Yến Hương nhưng... ngọn lửa trong tim anh giờ đây dường như ... mắc mưa nên anh tỏ ra lừng khừng, không còn nônnóng như ngày đầu nữa:
- Anh biết rồi. Mai anh sẽ thưavới ba mẹ như ý em muốn.
Buổi tối cả nhà quây quần bên bàn trà. Chờ cho cha để cái tách xuống, Bảo Lâm ngại ngúnglên tiếng:
- Thưa ba mẹ, con và Yến Hương có chuyện này... muốn xin ba mẹ...
Bà Bích Thu vội ngắt lời: - Hai anh em có chuyện quan trọng gì sao?
Bảo Lâm lễ phép:
- Dạ. Chúng con muốn xin ba mẹ đứng ra kết hợp với cho chúng con...
Bích Thu vừa nghe Bảo Lâm nói đến đó, bà giật nẩy người lên như đỉa phải vôi:
- Kết hợp? Con nói cái gì vậy?
Ông Vĩnh Phúc cũng ngạc nhiên:
- Kết hợp cho hai đứa? Vậy hai đứa con...?
- Dạ chúng con yêu nhau đã lâu rồi, thưa ba mẹ.
- Không được. Mẹ phản đối chuyện này. Hai đứa là anh em một nhà, không thể có chuyện lấy nhày được. Mẹ không chấp nhận.
Thấy vợ quyết liệt quá, ông Vĩnh Phúc cũng xuôi theo:
- Mẹ các con nói phải đó. Ba cũng không đồng ý chuyện này. Tụi con nên quên nó ngay bây giờ đi.
- Ừ. Quên ngay đi. Mẹ không muốn tụi con bàn luận xin xỏ gì nữa cả.
Yến Hương khóc ròng:
- Nhưng tụi con không ruột thịt gì với nhau mà ba mẹ. Con chỉ yêu có mình anh Lâm thôi ba mẹ ơi!....
Nước mắt đứa con gái không lay chuyển được lòng người mẹ quen cứng rắn như bà Bích Thu.
- Mẹ nói không là không! Hai đứa không ruột thịt nhưng đã sống chung một mái nhà từ nhỏ thì cũng xem như ruột thịt rồi. Con đừng cãi mẹ. Mẹ nói không là không!
Rồi như để trốn tránh những lời cầu xin của đứa con duy nhất,bà Bích Thu đứng lên đi vào phòng trong.